Quan điểm của cô gái này về giá trị một tấm bằng tại Việt Nam đã làm “bùng lên” cuộc tranh luận trên mạng xã hội.

Bài viết “Bằng Đại học có quan trọng bằng một… cuộn giấy vệ sinh” được facebooker có tên Nguyễn Ngọc Trà Mi chia sẻ trên trang cá nhân chưa đầy 24 giờ đã nhận về hàng trăm bình luận trái chiều, đồng tình có, phản bác có.

Chưa khi nào lại thấy một phát ngôn gây sốc được các bạn trẻ hào hứng bày tỏ quan điểm cá nhân đến vậy. Thì ra, đâu đó trong số những tà áo trắng hàng ngày lên lớp, còn biết bao chàng trai cô gái đang khao khát chạm tay tới cổng trường Đại học, và cũng còn biết bao những bạn trẻ loay hoay với mục tiêu của chính mình…

Untitled
Quan điểm cùa cô gái này nhận nhiều ý kiến trái chiều

Ngay từ cái tên của bài đăng này đã ngay lập tức khiến nhiều người chú ý. Sau đó, cô gái này viết thêm: “Tôi chẳng là vĩ nhân nào cả, chỉ đứng nhìn đời và ngẫm từ suy nghĩ của một kẻ không bằng cấp 2, chưa giàu bằng ai nhưng biết bằng lòng với sự nỗ lực kiên trì của mình”.

Trò chuyện Trà Mi, cô gái từng được chú ý bởi câu chuyện nghỉ học từ năm 14 tuổi, trở thành giám đốc trẻ nhất Biên Hòa ở tuổi 20, thu nhập hàng tháng lên tới 500 triệu đồng, cho biết: “Tôi không nghĩ bài viết lại gây xôn xao đến vậy. Chẳng vì mục đích gì cả, thấy các em cạnh nhà sắp tới mùa thi là gầy rạc cả người, 4- 5 ngày thức thâu đêm chỉ để chọn trường, chọn ngành. Chọn xong thì ba mẹ lại phản đối vì nghề đó khó xin việc. Tôi không nghĩ mình thành công sớm, tôi chỉ cảm thấy không hối tiếc về lựa chọn ngày ấy của mình. Đó là lý do tôi chia sẻ bài viết này! Hoàn toàn không cổ xúy bất cứ ai hãy nghỉ học, tôi chỉ muốn họ hãy dám lựa chọn đúng ước mơ và đam mê của mình”.

Trong bài viết chia sẻ quan điểm của mình, Trà Mi đã đưa ra những luận điểm để “lột trần” những điểm bất cập trong giáo dục và đào tạo.

“Thật kỳ quặc, từ trước đến nay, người ta luôn dựa trên bằng cấp hay danh hiệu để đánh giá năng lực của một đứa trẻ là giỏi giang hay kém cỏi. Học trường nào, điểm số bao nhiêu, điều đó rốt cuộc có quan trọng không, khi chúng ta lấy toán – văn và những cuốn sách giáo khoa cứng nhắc làm chuẩn mực khen – chê một con người.

Sinh con ra, ai cũng nói chỉ ước con cái được khỏe mạnh, chạy nhảy, nô đùa và lành lặn, thế mà 18 năm trời, thụ động ngồi trên một cái ghế, bên một cái bàn và hai mắt chăm chăm hướng lên bảng. Những con số, những bài văn khuôn mẫu… vô hình chung trở thành tiêu chí để phân loại trình độ của những mầm non dân tộc. Vậy một đứa trẻ giỏi cầu lông, đam mê bơi lội, có thể tự chế ra đèn học từ những vật dụng bỏ đi trong nhà… đều phải lãng quên ước mơ và khả năng của mình, coi những thú thích đó là vô bổ hay sao?

Bao nhiêu năm qua, trái đất thay đổi không ngừng, mọi thứ đều mất giá, duy chỉ có tấm bằng Đại học là hết người người kia làm giá, nâng giá lên tận mây xanh. Chỉ với một cái smatphone, 3 vạch Wifi, người ta có thể trò chuyện với cả thế giới, máy tính, đồng hồ, thông dịch… đều sẵn sàng và nhanh chóng, vậy, những đứa trẻ còn học miệt mài những bài toán dạng này dạng kia để làm gì?

Chúng ta cung cấp cho bọn trẻ nguồn tri thức khô khan cơ bản của cuộc đời, rồi lại không dạy chúng cách sinh tồn ý nghĩa trong cuộc đời, cách cho đi và nhận lại, cách chống lại những kẻ xấu xa xâm hại mình, cách vượt qua cám dỗ tiền bạc, tình yêu và cả cách trân trọng những gì mình đang có. Bằng đại học, bằng lái xe, bằng ngoại ngữ, có thật sự làm người ta hạnh phúc? Hay chỉ khi ta biết bằng lòng mới bình an vô sự? Ăn cơm, ăn ảnh, ăn vạ, rồi có cần thiết bằng việc biết ăn năn khi phạm lỗi? Nền móng của mọi sự thành công trong đời người chính là ước mơ. Xin hãy để người trẻ được tự do ước mơ và theo đuổi nó”.

17952944_1038271746303654_5997583372577621253_n
Cô gái xinh đẹp đưa ra ý kiến gây sốc

Ngay lập tức, bài viết đã tiếp nhận một cuộc đổ bộ của những tranh cãi. Nickname Giang Bùi đáp trả: “14 tuổi chị lập nghiệp, chị kiếm tiền, giàu có, nhưng có bao giờ chị nghĩ lại và thấy thời thanh xuân của mình thiếu mất gì đó không?”. Và phía dưới, rất nhiều bạn trẻ đã trả lời rằng: “Đó là những ngày đến trường rất vui vẻ cùng bạn bè và thầy cô. Tuổi trẻ vốn dĩ không thể trọn vẹn nếu như đánh rơi những tháng ngày vô lo ấy”.

Lạ lùng thay, ngỡ tưởng khi so sánh “Bằng Đại học” với “cuộn giấy vệ sinh”, hot girl Biên Hòa sẽ làm mưa làm gió và hứng chịu “cả tấn gạch để xây nhà”, ai dè, hàng ngàn chia sẻ và bình luận hết lời ngợi khen nữ giám đốc trẻ tuổi này dám nghĩ, dám làm, dám ước mơ và dám thực hiện.

Sau bài viết này, nhiều người đặt ra câu hỏi: Nếu không vào Đại học, bạn sẽ làm gì? Nếu được chọn lại công việc của mình, bạn có thay đổi không?...

Nguyên văn bài viết gây xôn xao của cô gái này:

Bằng đại học có quan trọng bằng một…cuộn giấy vệ sinh?

Tôi chẳng là vĩ nhân nào cả, chỉ đứng nhìn đời và ngẫm từ suy nghĩ của một kẻ không bằng cấp 2, chưa giàu bằng ai nhưng biết bằng lòng với sự nỗ lực kiên trì của mình.

Khi bạn còn trẻ, bạn đã làm gì cho ước mơ của mình? Bạn cất chúng trong balo để đến trường như bao người bình thường khác, và bạn đi trên con đường bố mẹ đã vẽ sẵn cho mình, chọn một ngành học bạn chưa từng quan tâm hay hứng thú? Chỉ vì mẹ nói nó sẽ hái ra tiền, còn bố thì chắc dạ xin cho bạn một việc tử tế khi ra trường. Còn tôi, tôi quyết tâm nghỉ học, vì tôi muốn làm giàu, tôi thích kinh doanh, và tôi muốn được tận tâm với lựa chọn của mình. Tôi không cần bằng Đại học!

Bạn có bao giờ tự hỏi, tại sao bao nhiêu sinh viên giỏi ra trường rồi thất nghiệp, tại sao Việt Nam vẫn nghèo khi mỗi năm đều chào đón hàng ngàn kỹ sư, cử nhân, kế toán hạng giỏi? Hà cớ gì phải học giỏi, phải học chăm, phải vào Đại học?

Năm tôi 14 tuổi quyết định nghỉ học phổ thông, xông pha học nghề để theo đuổi ước mơ. Khi đó, tôi dám cá rằng các bạn đang ngồi khoanh tay trong lớp học.

Năm tôi 16 tuổi, tập tành bươn chải với cuộc sống. Tiền kiếm được không nhiều, chỉ đủ nhập về vài hộp mỹ phẩm mà bán. Nhưng tôi biết cách làm ra tiền. Các bạn vẫn tiếp tục khoanh tay trong lớp.

18 tuổi, tôi góp nhặt được 300 triệu đồng. Tôi dùng hết số tiền đó mở spa tại nhà. Tôi không sợ thất bại, càng không vì lo lắng thua lỗ mà bảo toàn số tiền mình có. Và các bạn vẫn khoanh tay ngồi học.

Năm nay tôi 20 tuổi, tự tay làm ra 500 triệu mỗi tháng, và các bạn vẫn tiếp tục ngồi trên ghế nhà trường…

Không đến trường, tôi lặn lội tìm kiếm kiến thức ở xã hội, lúc tôi có thể làm ra hàng trăm

triệu mỗi tháng thì tôi biết bạn vẫn đang dành hết tâm sức của mình để chạm tới một tấm bằng cử nhân.

Tôi hỏi thăm những người bạn cũ, có người đang làm công nhân nhà máy điện, người đi phụ quán ăn, có người lại bắt đầu đóng tiền để học nghề mình thích. Những người còn lại, họ vẫn trên đường đi tìm một công việc phù hợp. Tôi không huênh hoang, không khoe khoang, càng không vì chiếc ghế giám đốc ở tuổi 20 mà chê bai họ. Nhưng tôi tiếc nuối! Tôi tiếc cho những anh tài ngày ấy giờ rất muốn vào công ty tôi để cùng phấn đấu, phát triển và thành công.

Ba mẹ tôi đó, từng phải chịu lời ra tiếng vào của biết bao người xung quanh, họ nói tôi là đứa con hư hỏng, là đồ bỏ đi, là đứa ba mẹ không thể dạy dỗ. Họ đã đau lòng tới nước quỳ lạy tôi hãy đi học tiếp. Thì ra, có những đứa con, luôn phải vào Đại học để cha mẹ được nở mày, nở mặt. Còn tôi, tôi học cách bù đắp bằng những sự cố gắng khác.

Thật kỳ quặc, từ trước đến nay, người ta luôn dựa trên bằng cấp hay danh hiệu để đánh giá năng lực của một đứa trẻ là giỏi giang hay kém cỏi. Học trường nào, điểm số bao nhiêu, điều đó rốt cuộc có quan trọng không, khi chúng ta lấy toán – văn và những cuốn sách giáo khoa cứng nhắc làm chuẩn mực khen – chê một con người. Sinh con ra, ai cũng nói chỉ ước con cái được khỏe mạnh, chạy nhảy, nô đùa và lành lặn, thế mà 18 năm trời, thụ động ngồi trên một cái ghế, bên một cái bàn và hai mắt chăm chăm hướng lên bảng. Những con số, những bài văn khuôn mẫu, đạo hàm, tích phân và những nguyên lý đẩy – hút – rơi – rụng, vô hình chung trở thành tiêu chí để phân loại trình độ của những mầm non dân tộc. Vậy một đứa trẻ giỏi cầu lông, đam mê bơi lội, có thể tự chế ra đèn học từ những vật dụng bỏ đi trong nhà… đều phải lãng quên ước mơ và khả năng của mình, coi những thú thích đó là vô bổ hay sao?

Bao nhiêu năm qua, trái đất thay đổi không ngừng, mọi thứ đều mất giá, duy chỉ có tấm bằng Đại học là hết người người kia làm giá, nâng giá lên tận mây xanh. Chỉ với một cái smatphone, 3 vạch Wifi, người ta có thể trò chuyện với cả thế giới, máy tính, đồng hồ, thông dịch… đều sẵn sàng và nhanh chóng, vậy, những đứa trẻ còn học miệt mài những bài toán dạng này dạng kia để làm gì?

Chúng ta cung cấp cho bọn trẻ các tri thức khô khan cơ bản của cuộc đời, rồi lại không dạy chúng cách sinh tồn ý nghĩa trong cuộc đời, cách cho đi và nhận lại, cách chống lại những kẻ xấu xa xâm hại mình, cách vượt qua cám dỗ tiền bạc, tình yêu và cả cách trân trọng những gì mình đang có. Bằng đại học, bằng lái xe, bằng ngoại ngữ, có thật sự làm người ta hạnh phúc? Hay chỉ khi ta biết bằng lòng mới bình an vô sự? Ăn cơm, ăn ảnh, ăn vạ, rồi có cần thiết bằng việc biết ăn năn khi phạm lỗi? Nền móng của mọi sự thành công trong đời người chính là ước mơ. Xin hãy để người trẻ được tự do ước mơ và theo đuổi điều đó.

Tấm bằng Đại học đẹp đấy, oai đấy, nhưng một ngày không có nó không ai đi tìm nó cả.... Còn một cuốn giấy vệ sinh thì không thể thiếu. Bạn tin không? Ở Venezuela, chỉ vì một cuộc giấy vệ sinh, người ta có thể tranh cướp và đánh nhau chảy máu. Đã hơn 1 năm kể từ khi giá dầu giảm sâu và nền kinh tế Venezuela chưa hồi phục, nhu yếu phẩm ngày càng khan hiếm và người dân thì không còn kiên nhẫn cũng như niềm tin vào nền kinh tế.

Những tấm bằng Đại học ở Việt Nam, đã bao giờ giúp được các bạn kiếm được doanh thu ổn định như các bạn đã nghĩ hay đã ước mơ chưa? 100 người liệu được 1 không nhỉ? Được bằng giỏi rồi, lại đi làm thuê cho những người có của ăn của để từ ba mẹ, những người bỏ học từ sớm để kinh doanh như tôi?

Tôi đó, một đứa con gái ngông cuồng và ngỗ nghịch, quyết tâm nghỉ học năm 14 tuổi. Có một câu hỏi đôi khi khiến tôi thấy mơ hồ: “Tôi điên hay người khác điên? Hay con người ta chỉ có thể thành công khi biết làm điều gì đó thật điên?”

Tôi từng nghe người ta nói, "Trên đường đời, bạn sẽ phải luôn hứng chịu những viên đá do mọi người ném tới, nhưng quan trọng là cách bạn đối phó với chúng như thế nào: dựng lên một bức tường hay là xây một cây cầu."

Cuộc sống của mình, do mình làm chủ và không ai có thể thay đổi hay bắt ép bạn. Thành công hay thất bại, đều ở bạn, tuyệt đối không phải do số phận hay duyên mệnh.

Nếu ai đó hỏi tôi: Tấm bằng Đại học có thật sự quan trọng không? Tôi sẽ nói “Không”! Tôi đã tự đi một con đường dài, bằng đôi chân của một cô gái không bằng cấp 2, chưa giàu bằng ai, chỉ nỗ lực bằng ước mơ và niềm tin vào chính mình. Đời này, không thể trông chờ vào ai, chỉ có dựa vào bản thân mà vươn lên, mà chiến thắng và thành công! Tôi không học khái niệm bỏ cuộc, càng không bao giờ từ bỏ những việc tôi thích chỉ để làm hài lòng người khác…

Hãy cứ làm theo những gì mình muốn. Đừng theo khuôn khổ mà mất đi hoài bão, tuổi trẻ ngắn như vậy, đừng để hối tiếc, cũng đừng để tới lúc quá trễ để quay đầu.

Nếu có cơ hội để quay lại, tôi vẫn không chọn Đại học là điểm đến, tôi sẽ đi học ngoại ngữ, kỹ năng quản lí, chi tiêu tài chính, phép tắc ứng xử… Có trăm ngàn thứ đáng để tôi học hơn là những triết lý sáo rỗng.

“Muốn có được vị trí không ai có được, hãy dám làm những thứ không ai làm được!”.

Tôi hỏi thật đấy, bạn có thấy tấm bằng Đại học cần thiết không?

Bao nhiêu bố mẹ sẵn sàng ủng hộ con theo đuổi ước mơ của mình từ đầu chí cuối?

Bao nhiêu người thử tính toán xem, 1 năm học chữ với 1 năm làm nghề, điều gì giúp bạn trưởng thành hơn?

Bao nhiêu người thử nhìn lại xung quanh mình xem, bằng tuổi bạn, tôi và rất nhiều người khác, đã tự chủ kinh tế, phụng dưỡng cha mẹ. Còn bạn thì sao?

Bạn đang đọc bài viết Cô gái đưa quan điểm gây ‘bão mạng': ‘Bằng ĐH có quan trọng bằng một… cuộn giấy vệ sinh’ tại chuyên mục Giáo dục 24h của trang Tin Tức Việt Nam. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư bbt@tintuc.vn

Như Ý / Ngaynay.vn