Đối với tội phạm xâm hại tình dục trẻ em, việc bắt giữ, truy tố, xét xử các đối tượng này không dễ dàng. Vì xác định chứng cứ kết luận hành vi phạm tội của các nghi phạm này không đơn giản chút nào.

Thời còn làm báo Phụ Nữ TP.HCM, tôi viết nhiều về loại án nhức nhối này. Rất nhiều đơn thư của bạn đọc gửi về toà soạn với cùng nội dung: con, cháu họ bị xâm hại và sự thờ ơ của cơ quan điều tra.

Trên thực tế, khi đi xác minh những trường hợp này, việc tố cáo của người nhà nạn nhân là có cơ sở, những chỉ đúng một vế. Nhiều điều tra viên kể với tôi, đối với nghi phạm xâm hại tình dục trẻ em, trong lúc lấy cung, sau khi có "niềm tin" về hành vi phạm tội của các nghi phạm, họ rất muốn treo ngược đối tượng lên, trừng trị vào "phương tiện" gây án để cho thoả cơn giận dữ.

Không giận dữ sao được khi những đứa trẻ mới trên dưới 10 tuổi, sự hồn nhiên, trong trẻo còn nguyên xi, nhưng phải chấp nhận một cú sang chấn tâm quá lớn, có thể ảnh hưởng tới suy nghĩ, tính cách theo hướng tiêu cực cho các bé sau này. Thêm một lý do nữa, họ - các điều tra viên - đều có con, cháu, em..., họ xót xa cho những đứa trẻ là lẽ tự nhiên. Nên việc nói cơ quan điều tra thơ ờ trong các vụ án kiểu này, tôi tin là không có.

Đối với tội phạm xâm hại tình dục trẻ em, việc bắt giữ, truy tố, xét xử các đối tượng này không dễ dàng như chúng ta vẫn nghĩ. Vì xác định chứng cứ kết luận hành vi phạm tội của các nghi phạm này không đơn giản chút nào. Hỏi bất kỳ một điều tra viên từ sơ đến cao cấp, tôi tin họ đều lắc đầu ngao ngán trước loại tội phạm này. Vì nhiều lý do khách quan lẫn chủ quan, nhưng chắc chắn ở đó không có sự bao che hay dung túng từ cơ quan điều tra. Tôi tin vậy!

xâm hại tình dục trẻ em
Ảnh minh họa

Hơn 4 năm trước, tôi viết về trường hợp em L. (Lúc đó 12 tuổi), ngụ xã Bình Mỹ, huyện Củ Chi. Trường hợp của em là điển hình của những vụ xâm hại tình dục đối với trẻ em. Nghi phạm là dượng rể, gần nhà; gia đình khó khăn em phải lặn lội mò cua, bắt ốc lo kinh tế phụ mẹ nuôi các em nhỏ; trong khi người cha bỏ nhà theo người phụ nữ khác. Em bị người dượng xâm hại nhiều trong những lần em đi kiếm sống ngoài bờ ruộng, mé sông.

Khi người mẹ phát hiện em có những biểu hiện bất thường: mơ ngủ hay la hết, giật mình nửa đêm, tranh xa và sợ sệt người lạ. Gặng hỏi mãi em kể lại sự tình. Lần gần nhất em kể bị người dượng xâm hại khoảng 2 tuần, trước khi gia đình làm đơn tố cáo lên công an huyện Củ Chi.

Gặp điều tra viên, em kể chi tiết về ba lần bị dượng xâm hại. Người dượng này cũng thừa nhận toàn bộ hành vi. Gia đình nghĩ "yêu râu xanh" phải trả giá về hành vi đồi bại đó. Nhưng không, công an Củ Chi vẫn để đối tượng này ra về và sinh hoạt bình thường. Đối với tâm lý của gia đình nạn nhân, có lẽ họ nghĩ người dượng rể này đã "lo" được công an.

Anh N.A phó đội điều tra tổng hợp lúc bấy giờ, mang toàn bộ hồ sơ vụ việc để giải thích với tôi vì sao người dượng kia chưa bị bắt. Rất rõ ràng, ngay sau khi nhận đơn tố cáo, công an huyện Củ Chi đưa bé đi giám định màng trinh tại trung tâm giám định pháp y TP.HCM, kết quả xác định màng trinh bé bị rách, giãn rộng. Tuy nhiên tinh trùng của ai thì cơ quan giám định không xác định được.

Tiếp đó, CA Củ Chi trưng cầu giám định tại Viện kho học kỹ thuận hình sự phía Nam - Bộ công an. C54 cũng không lập được biểu đồ DNA do lượng tinh trùng quá ít và thời gian xảy ra vụ việc đã 2 tuần nên khó xác định được. Phương án cuối cùng là các cơ quan tố tụng huyện Củ Chi phải ngồi lại với nhau để họp liên ngành, đánh giá lại chứng cứ vụ việc. Tuy nhiên, cũng mất vài tháng sau Viện kiểm sát huyện mới phê chuẩn quyết định khởi tố bị can đối với người dượng này.

Vụ án này mang tính đặc trưng của rất nhiều vụ xâm hại tình dục trên cả nước. Nghi phạm là người quen, nạn nhân là trẻ em, thời gian xảy ra vụ việc quá lâu người nhà mới biết để tố cáo (ảnh hưởng lớn tới chứng cứ để xác định hành vi phạm tội).

Nút mở của vụ án là nghi phạm nhận tội, xin được bồi thường cho gia đình nạn nhân. Nhưng nguyên tắc xét xử vẫn là trọng chứng hơn trọng cung.

Lời nhận tội chưa phải là chứng cứ cuối cùng và quan trọng. Giả dụ, ra toà nghi phạm đổi lại toàn bộ lời khai, cho rằng bị ép cung, nhục hình thì sao? Trong khi chứng cứ chứng minh không đủ mạnh, không đủ sức thuyết phục để chứng minh họ là tội phạm. Và vẫn là nguyên tắc của pháp luật, không chứng minh được việc phạm là vô tội. Lúc đấy lại oan sai à???

xâm hại tình dục trẻ em
Ảnh minh họa

Trở lại với diễn biến thời sự trong mấy ngày qua, cả xã hội căm phẫn trước các hành vi xâm hại trẻ em của 3 nghi phạm ở Hà Nội, TP.HCM, Vũng Tàu. Họ có "niềm tin" vào việc ba nghi phạm là tội phạm. Những bức hình của các nghi phạm được treo đầy trên các FB. Tuy nhiên, đó vẫn chỉ dừng lại ở mặt cảm tính.

Bởi cái quan trọng nhất vẫn là chứng cứ chứng minh hành vi phạm tội có thu thập được không?

Tôi tin nếu cơ quan điều tra có chứng cứ, thì các nghi phạm này đã "nhập kho" và chịu những hình phạt "cổ quái" của các bạn tù về hành vi này, trươc khi chịu hình phạt của pháp luật. Các đối tượng hiếp dâm, ấu dâm luôn được các bạn tù chăm sóc một cách "đặc biệt". 

Chúng ta có thể đổ lỗi cho sự yếu kém về trình độ của điều tra viên; phương tiện kỹ thuật chưa đủ cao để xác định chứng cứ; hoặc gia đình nạn nhân, từ khi phát hiện nghi ngờ đến khi tố cáo đến cơ quan công an diễn ra quá lâu (đối với án xâm hại tình dục, vài ba ngày đã ảnh hưởng lớn đến việc xác định chứng cứ); nhưng tuyệt nhiên không nên đẩy một hay nhiều gia đình khác phải ê chề, nhục nhã trước hành vi của người thân họ - chưa được chứng minh thuyết phục là phạm tội.

Ai cũng mong muốn sống trong một xã hội thượng tôn pháp luật, tuân thủ chặt chẽ các nguyên tắc của pháp luật, nguyên tắc của xét xử độc lập và nguyên tắc trong việc xác định nghi phạm là tội phạm. Do vậy, đừng cảm tính mà khiến gia đình khác vào thảm cảnh của nhục nhã, hàm oan với không chỉ pháp luật và còn cả với bia miệng, tiếng đời.

Thay vì treo ảnh những nghi phạm trên FB (để hả cơn giận) chúng ta - những người đã lớn - hãy tìm cách thức để phòng ngừa những thứ tồi tệ có thể xảy ra với con cháu. Dạy đứa trẻ những kỹ năng để chúng có thể tránh xa những kẻ bệnh hoạn, hướng dẫn gia đình nạn nhân tìm cách tốt nhất phối hợp với cơ quan điều tra xác minh những hành vi xâm hại đến con, cháu họ.

Lên tiếng mạnh mẽ, chung tay đẩy lùi hành vi xâm hại tình dục trẻ em là trách nhiệm của tất cả chúng ta, nhưng nó không đồng nghĩa với việc kết tội nghi phạm khi chưa có chứng cứ đầy đủ và phán quyết của cơ quan có thẩm quyền.

Bạn đang đọc bài viết Xâm hại tình dục trẻ em - Niềm tin hay chứng cứ? tại chuyên mục Góc nhìn của trang Tin Tức Việt Nam. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư bbt@tintuc.vn
CP (trích từ FB của độc giả) / Ngaynay.vn