Chúng tôi xin gửi đến quý độc giả loạt bài viết trích từ cuốn tự truyện của Roberto Baggio - "Trên khung thành có bầu trời xanh".

Cuốn tự truyện này đã được dịch trên các diễn đàn bóng đá Italy từ nhiều năm trước và trên một website tên hero10, hiện đã không còn hoạt động. Mỗi ngày, Tin Nhanh Online sẽ đăng 1 kì.

Chương 1 : Bóng đá là căn bệnh của tôi

Tôi được sinh ra vào ngày 18/02/1967 ở Caldogno, một thị trấn nhỏ chỉ có 8000 dân cách Vicenza 10 km.

Tôi là đứa thứ 6 trong 8 anh chị em .Ba tôi rất mê thể thao, đặc biệt là bóng đá và sau đó ông trở thành VĐV đua xe đạp.

baggio
Chân dung Roberto Baggio hào hoa lãng tử

Tên chúng tôi được đặt theo tên của những VĐV nổi tiếng . Tên tôi được đặt theo tên của hai danh thủ mà ba tôi rất ngưỡng mộ: Roberto Bosnisenia và Roberto Bettaga .Tôi là một chú nhóc giản dị và nhạy cảm với mọi thứ.

Tôi thường oà khóc mỗi khi nghe tiếng còi hú của xe cứu thương. Cứ như vậy cho đến lúc tôi lên 4 tuổi . Tôi cảm thấy hài lòng với sự thật rằng cho đến bây giờ tôi vẫn giản dị như xưa. Valentina, con gái tôi hẳn đã thừa hưởng được tính cách này - di truyền mà, tôi đoán thế.

Roberto-Baggio-soccer-and-his-family1
Gia đình nhỏ của Baggio

Bóng đá là căn bệnh của tôi. Tôi bắt đầu chơi bóng từ khi 6 tuổi. Vào lúc đó, những trái bóng tôi đá có thể là banh tennis hay banh giấy. Tôi dường như đá mọi thứ có dạng hình tròn. Hành lang nhà tôi : dài 7m , rộng 2m, là sân chơi bóng của bọn tôi.

Trận đấu luôn là 2 đấu 2. Ngoài tôi ra, còn có thêm một ông chú và hai người anh. Những nguời khác là cổ động viên. Tôi vừa chơi vừa tường thuật lại diễn biến của trận đấu. Tôi luôn là người duy nhất ghi bàn, toàn những pha bóng đẹp.

a_7549_1455771094_rotu
Baggio rạng rỡ bên gia đình

Má tôi luôn nói tôi là một chú nhóc hiếu động, không bao giờ ngồi yên dù chỉ là 1 phút. Tôi đã đá bóng vào bức tường phía trước tiệm sửa chữa của ba tôi. Đôi khi tôi làm bẩn cả đèn đường, điều này ba má tôi tức điên lên. Nhưng tôi luôn xin lỗi ngay lập tức hay tỏ ra hối hận.

Khi trời mưa, ba tôi cho phép tôi vào chơi bóng trong tiệm. Tôi thường đá bể và làm lộn xộn mọi thứ. Ba tôi đã la mắng và đôi khi ông còn đét cho tôi mấy cái vào mông. Khi trời tạnh, mọi thứ sẽ lại bắt đầu như cũ .Gia đình tôi không khá giả lắm. Ba má tôi thường không có nhiều tiền để mua quà Giáng sinh cho bọn tôi. Tôi mê đôi giày bằng da phát điên lên được. Lần nọ, tôi mua một đôi. Mặc dù chúng quá nhỏ nhưng tôi vẫn mua. Khi mang vào, những ngón chân của tôi rất đau.

baggio-ad4_2
Baggio trong màu áo Fiorentina

Một lần khác, tôi mua một đôi giày đinh. Đó là đôi giày trong mơ của tôi, thế nên khi lên giường, tôi vẫn mang nó. Buổi sáng, khi thức dậy, tôi thấy những cái đinh đã làm hỏng tấm trải giường. Tôi nhớ là tôi đã không thể nào dừng cười được nhưng má tôi thì không thể cười được.

Tôi dành toàn bộ thời gian để đá bóng. Xếp loại ở trường tồi đến nỗi tôi phải học lại năm thứ hai ở trung học. Tôi là một đứa thông minh nhưng không chăm chỉ một chút nào. Với tôi, học có nghĩa là mất đi thời gian chơi bóng .

Baggio-QBV_w_600
Baggio trong màu áo Juventus cũng danh hiệu Quả Bóng Vàng cao quý

Tôi và các bạn đã chơi theo một thời gian biểu chặt chẽ. Chúng tôi có một luật là bất cứ ai vắng mặt một trận sẽ không được chơi trong trận kế tiếp. Đó cứ như là một sự đe doạ ghê rợn đến nỗi không một đứa nào dám bỏ dù chỉ là một trận.

Chúng tôi chơi trong 2 tiếng đồng hồ. Vào mùa hè, mặt trời nóng như thiêu như đốt, vậy mà không đứa nào thèm đội mũ. Sau trận đấu, tôi phải đi ngay đến đội trẻ của Caldogno mà không kịp ăn trưa. Đây là một thói quen khá vô tư làm cho tôi không có thời gian đi học . Có một lần , thầy Todescarto ở trường trung học đã nói với ba tôi : "Nếu những cuốn sách là hình tròn thì Roberto sẽ là thầy của chúng tôi".

Còn tiếp...

Bạn đang đọc bài viết Tự truyện Baggio chương 1: Bóng đá là căn bệnh của tôi tại chuyên mục Bóng đá quốc tế của trang Tin Tức Việt Nam. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư bbt@tintuc.vn

Tổng hợp / Tin nhanh Online