Không nên hờn trách con để tuổi già của mình vất vả, mà nên tự trách mình đã sinh con với tâm thế sau này già có người phụng dưỡng.

Vì là khoản đầu tư, nên họ sẽ muốn "bỏ vốn" thật nhiều, dồn hết tất cả những gì tốt đẹp nhất cho con từ khi còn bé bỏng đến lúc trưởng thành, rồi tự ôm vào mình trách nhiệm cả đến khi chúng đã có gia đình riêng, con cái. Vì con cái được coi như của để dành của cha mẹ, nên phần "sinh lãi" là được chúng chăm sóc, chu cấp và cả… nghe lời khi mình già.

Nhưng không phải người con nào cũng thấy điều đó có lý. Tôi chỉ thấy sự toan tính đó là ích kỷ, là thực dụng nhiều hơn là thương yêu. Nếu bố mẹ cho ta học hành tử tế, để sau này ta kiếm tiền nuôi lại họ, chúng ta là "quỹ dưỡng già" chứ đâu phải tình yêu? Nếu bố mẹ nổi giận, chỉ trích con cái vì con không thành đạt như họ muốn, vì "tốn tiền chúng tao nuôi bao năm mà không được tích sự gì", đó là họ thất vọng vì một cuộc đầu tư thất bại chứ đâu phải thương con?

Tôi cũng không muốn bố mẹ mình trông nom các cháu nội ngoại chỉ để "mua chuộc" chúng tôi sau này không bỏ rơi họ. Tôi muốn được tự quyết định sẽ dùng tiền lương để mua cho mình một chai nước hoa hay tự nguyện tặng cho bố mẹ tiêu vặt, thay vì phải "ốp nộp" cho họ theo trách nhiệm.

Tôi từ chối việc trở thành khoản đầu tư dài hạn. Tôi không muốn mình phải khoác gánh nặng "báo hiếu", chăm sóc bố mẹ già yếu chỉ vì họ đã sinh ra tôi, đã chu cấp cho tôi trong quá khứ. Cha mẹ phải có trách nhiệm nuôi dạy con đến tuổi trưởng thành, đó là điều đương nhiên. Chúng ta đâu có tự ý bước vào cuộc đời bố mẹ mình, họ "mời" ta đến đấy chứ.

Các cụ cứ ví con "của mẹ thì ngon, của con thì đắng" để chỉ trích những người con không chu cấp, chăm sóc cha mẹ, và cho rằng đó là sự vô ơn. Nhưng có một sự thật là, việc phụng dưỡng cha mẹ từ bữa ăn đến giấc ngủ như cha mẹ đã từng làm khi ta còn bé không phải là một điều dễ dàng gì.

Thời nay, không phải ai cũng có một công việc nhàn hạ để trưa chiều hai bữa kịp cơm nước cho bố mẹ mình, săn sóc ông bà khi đau ốm mà vẫn phải chu toàn gia đình riêng. Đó là còn chưa kể những va chạm nhỏ nhặt có thể tạo thành rạn nứt, khi bố mẹ khăng khăng làm con thì phải báo đáp ơn dưỡng dục.

Tôi nghĩ, các bậc cha mẹ hãy dũng cảm từ bỏ việc coi con cái là một kênh đầu tư cho tuổi già của mình, để sống theo phong cách "đời cua cua máy, đời cáy cáy đào". Đó không phải là vô cảm, vô trách nhiệm, mà là thay vì đầu tư vào cuộc đời con để sau đó bị coi là gánh nặng, hãy tự tích lũy tiền bạc để dự trù cho cuộc sống tuổi già của mình ít phụ thuộc vào con nhất có thể.

Đương nhiên, muốn thế thì cha mẹ cũng cần "phũ" một chút, thay vì dồn hết gia sản cho con, lo lắng từ việc kết hôn, mua xe, xây nhà… thì hãy kệ cho con bươn chải, tự chịu trách nhiệm với đời mình. Chớ ôm rơm nặng bụng, rồi đến khi kiệt quệ kinh tế lại thầm hờn trách con; còn bản thân nó cũng chẳng vui vẻ gì, vì trước mắt là gánh nặng "trả nợ".

NS Duy Phương tố con trai bỏ mặc để mình phải

Câu chuyện nghệ sĩ Duy Phương tố con trai bỏ mặc mình khiến chúng ta phải suy nghĩ nghiêm túc về "nghĩa vụ" làm con.

Cung phụng mọi nhẽ cho con, có khi còn hại con thêm. Nếu chúng ta nghiễm nhiên nghĩ rằng con phải nuôi mình khi già, chúng cũng sẽ đương nhiên coi việc hy sinh của ta là nghĩa vụ.

Tôi tin rằng, việc yêu kính cha mẹ là tình cảm đến từ trái tim của con cái, chứ không phải từ trách nhiệm, nên đừng lo không có ràng buộc thì không có tình cảm. Tình cảm phải được xây dựng từ hai phía.

Cha mẹ sinh con ra, chăm bẵm, yêu thương, dạy dỗ con tới nơi tới chốn thì tự khắc trong tim nó sẽ phát sinh tình cảm yêu thương. Còn nuôi con trong tâm thế "ghi nợ" để "hưởng lãi" khi về già, chúng sẽ đối xử với ta như chủ nợ, không hơn. Tình cảm là hoa hồng, sự vô ơn là cỏ dại, ta tạo điều kiện cho cái gì phát triển, cái đó sẽ lớn lên.

Tôi, thực lòng không mong đến ngày con nuôi mình. Thừa nhận một viễn cảnh như thế, tức là thừa nhận sự vô dụng của mình. Đặt "mục tiêu" được con phụng dưỡng, tức là ỷ lại vào thế hệ sau, tự coi mình là gánh nặng rồi!

Tôi chỉ mong con mình lớn lên bình an, hữu ích, được tạo điều kiện để phát triển bản thân. Tôi chỉ cần con mình báo hiếu bằng cách sống hạnh phúc, lương thiện. Nếu có con, chúng sẽ tự nuôi dạy, yêu thương các cháu tôi đúng cách và độc lập, thế là đủ. Vì cuộc đời là thế, nước chảy xuôi dòng xuống hạ lưu, chứ có trôi ngược về thượng nguồn bao giờ...