Đằng sau thảm kịch Covid-19 tại Ấn Độ có rất nhiều nguyên nhân, nhưng theo phân tích của chuyên gia, những lỗ hổng này chính là cơ hội để Covid-19 xuyên thủng nhanh chóng.

Hơn 10 ngày qua, tình hình dịch bệnh Covid-19 ở Ấn Độ ngày càng trở nên nghiêm trọng, ngày hôm sau vượt kỷ lục của ngày hôm trước. Hệ thống y tế gần như sụp đổ, và tình hình ở nông thôn còn tồi tệ hơn: bệnh viện quá tải, cơ sở y tế tê liệt, bệnh nhân không được điều trị, và nhiều người đã chết trước bệnh viện...

Ấn Độ từng xây dựng chính sách chăm sóc y tế miễn phí từ rất sớm

Trước đây, Ấn Độ từng là quốc gia có chủ trương trở thành nước có "dịch vụ chăm sóc y tế miễn phí".

Về hiệu quả, Ấn Độ quy định rõ ràng việc thực hiện "chăm sóc y tế miễn phí toàn dân". Người dân bình thường (53,650, -1,35, -2,45%) không phải chi tiền cho việc điều trị y tế và mọi chi phí đều do chính phủ chi trả. Chăm sóc y tế miễn phí ở Ấn Độ có đúng không?

Kể từ năm 1947 sau khi độc lập, hiến pháp đầu tiên của Ấn Độ đã quy định rõ ràng rằng "tất cả công dân đều được hưởng dịch vụ chăm sóc y tế miễn phí".

Cụ thể có nghĩa là, ngoài tiền thuốc, còn phí đăng ký, phí khám, thậm chí là bữa ăn dinh dưỡng đều được miễn phí tại các bệnh viện công.

Do đó, chăm sóc y tế miễn phí ở Ấn Độ được hiểu là "miễn phí một phần", không bao gồm chi phí thuốc men, chứ không phải là "miễn phí hoàn toàn" như một số người vẫn tưởng tượng.

Năm 2012, trên cơ sở chăm sóc y tế miễn phí ban đầu, chính phủ Ấn Độ đã xây dựng kế hoạch cải cách y tế để cấp thuốc miễn phí cho mọi người dân, trong đó bao gồm 348 loại thuốc phổ biến có giá rẻ.

Tuy nhiên, do nguồn tài chính hạn chế, thuốc miễn phí ở Ấn Độ là loại thuốc rất cơ bản và rẻ tiền, và hầu hết các loại thuốc vẫn phải trả phí.

Vào tháng 1 năm nay, ngân sách do Bộ trưởng Bộ Tài chính Ấn Độ Nirmala Sitharaman đệ trình lên quốc hội cho thấy chi tiêu tài chính của Ấn Độ cho năm tài chính 2021-2022 là 34,83 ​​nghìn tỷ rupee (1 đô la Mỹ bằng 73 rupee), chiếm khoảng 9,5% GDP.

Trong số đó, chi tiêu cho lĩnh vực y tế là khoảng 2,24 nghìn tỷ rupee. Trong tính toán này, chi tiêu cho lĩnh vực y tế của Ấn Độ chiếm 0,6% GDP, tức là chưa đến 1%.

Bạn biết đấy, mức trung bình của thế giới hạng mục này là 9,9%.

Chỉ từng đó tiền có thể cung cấp dịch vụ chăm sóc y tế miễn phí cho hơn 1 tỷ người?

Thật không thể tưởng tượng được.

Điều này cũng được xác nhận bởi các khoản chi tiêu y tế của người Ấn Độ.

Báo cáo thống kê của WHO cho thấy 60% chi phí y tế của Ấn Độ là hoàn toàn tự tài trợ và hơn 92% hộ gia đình Ấn Độ sử dụng tiền tiết kiệm và các khoản vay để tăng chi phí bệnh viện và phẫu thuật.

Có thể thấy rằng dịch vụ chăm sóc y tế ở Ấn Độ không có nghĩa là miễn phí cho tất cả mọi người.

Miễn phí là một điều tốt, nhưng nó cũng phải trả giá

Khám bệnh là một kiểu đầu tư phải bỏ vốn

Số tiền này hoặc sẽ do chính phủ trả hoặc người dân sẽ trả tiền.

Bây giờ, chính phủ Ấn Độ đã quyết định trả số tiền này.

Tuy nhiên, ngân sách tài chính chi cho chăm sóc sức khỏe quá nhiều, chi cho người dân thường nhiều tiền hơn cho việc chữa bệnh, nhưng lại chi ít tiền hơn cho việc mua thiết bị và đãi ngộ nhân viên bệnh viện.

Chăm sóc y tế miễn phí ở Ấn Độ dẫn đến dịch vụ chăm sóc y tế kém hơn.

Một mặt bệnh viện công quá tải, không đáp ứng được với thực tế, mặt khác bệnh viện công cực kỳ khan hiếm trang thiết bị, chảy máu chất xám, không điều trị được những bệnh phức tạp, khó chữa.

Vào tháng 10 năm ngoái, tại một bệnh viện chuyên khoa ở Salem, Tamil Nadu, một tin tức đăng tải rằng có ít nhất 20 con chuột sống trong một khu phòng điều trị ICU.

Người phụ trách của bệnh viện cũng tiết lộ rằng họ đã bắt được cả trăm con chuột ở khu ICU trong một ngày.

Sự khác biệt trong môi trường của các bệnh viện Ấn Độ là rõ ràng.

Trình độ y tế của các bệnh viện công ở Ấn Độ cũng gây sốc

Vào ngày 5 tháng 9 năm 2018, Tạp chí y tế The Lancet (Global Healthcare) đã xuất bản báo cáo "Kỷ nguyên Bảo hiểm Y tế Toàn cầu: Thủ phạm gây ra cái chết của bệnh nhân là dịch vụ chăm sóc y tế kém chất lượng - một phân tích có hệ thống về các ca tử vong có thể ngăn ngừa được ở 137 quốc gia".

Báo cáo cho thấy Ấn Độ là nước có đứng đầu danh sách 137 quốc gia là tồi tệ nhất - khoảng 2,4 triệu người chết hàng năm do điều trị kém.

Dưới góc độ nguyên nhân tử vong của người bệnh, tỷ lệ tử vong do "khám chữa bệnh kém chất lượng" cao hơn tỷ lệ tử vong do "khám chữa bệnh khó".

Nghiên cứu cho thấy tỷ lệ tử vong hàng năm do chăm sóc y tế kém chất lượng của Ấn Độ là 1,22 ‰, cao hơn nhiều so với các nước khác và các nước láng giềng của họ - Brazil (0,74 ‰), Nga (0,91 ‰), Nam Phi (0,93 ‰), Pakistan (1,19 ‰) ‰), Nepal (0,93 ‰), Bangladesh (0,57 ‰), Sri Lanka (0,51 ‰).

Đây là hiện trạng của dịch vụ chăm sóc y tế miễn phí ở Ấn Độ.

Phải làm sao nếu bệnh viện công không đáp ứng được nhu cầu khám chữa bệnh của người dân?

Giải pháp của Ấn Độ là mở các bệnh viện tư nhân

Trong những năm 1990, với sự thị trường hóa hoàn toàn của nền kinh tế, hệ thống y tế Ấn Độ cũng bắt đầu tư nhân hóa, và các bệnh viện tư nhân trở nên phổ biến.

Đối với các bệnh viện công, sự xuất hiện của các bệnh viện tư không phải là sự bổ sung, mà là sự chèn ép.

Một mặt, các bệnh viện tư nhân và bệnh viện công đang cạnh tranh nhau về nguồn vốn.

Kể từ năm 2000, hơn 70% chi phí y tế công của Ấn Độ đã đổ vào các cơ sở y tế tư nhân của Ấn Độ và đến năm 2015, con số này đã trở thành 80%.

Mặt khác, các bệnh viện tư nhân cạnh tranh với các bệnh viện công về nhân tài.

Nếu bạn có tiền, bạn đương nhiên có thể mua những thiết bị cao cấp và thuê những bác sĩ giỏi.

Hơn 75% bác sĩ có trình độ ở Ấn Độ tập trung tại các bệnh viện tư nhân.

Các bệnh viện tư nhân ở Ấn Độ ngày càng lớn mạnh, và sự phát triển của các bệnh viện công ở Ấn Độ hoàn toàn bị đình trệ, thậm chí thụt lùi.

Kết quả cuối cùng là người Ấn Độ dường như được hưởng một số dịch vụ chăm sóc y tế miễn phí, nhưng trên thực tế, họ thiếu chăm sóc y tế và thuốc men, và không thể nhận được sự bảo vệ sức khỏe cộng đồng chất lượng cao.

Trên thực tế, chỉ những người nghèo không đủ tiền đến bệnh viện tư mới đến bệnh viện công, còn người Ấn Độ có điều kiện tài chính tốt vẫn chọn bệnh viện tư.

Ý tưởng về miễn phí dần dần chỉ tồn tại trên danh nghĩa

Tìm kiếm sự thật từ thực tế, Ấn Độ thực hiện một số dịch vụ chăm sóc y tế miễn phí, có tính điều kiện đặc biệt của riêng mình.

Dân số nghèo ở Ấn Độ rất lớn, và một số chính sách miễn phí có thể cung cấp cho người nghèo sự bảo vệ y tế cơ bản nhất.

Từ góc độ này, chăm sóc y tế miễn phí ở Ấn Độ không phải là chuyện hoang đường, mà là một kiểu bất lực.

Trong hoạt động của hệ thống y tế công cộng, mâu thuẫn giữa công bằng và hiệu quả luôn là vấn đề cốt lõi.

Nguồn lực tài chính hạn hẹp của Ấn Độ, theo đuổi một cách mù quáng dịch vụ chăm sóc y tế miễn phí, nhấn mạnh công bằng mà bỏ qua hiệu quả, cuối cùng đã kìm hãm sự phát triển của các bệnh viện, đặc biệt là bệnh viện công.

Một chỉ số để tham khảo là Ấn Độ chỉ có 0,7 giường bệnh trên nghìn dân và chỉ 0,78 bác sĩ trên nghìn dân.

Trong cùng sự so sánh tương quan với đất nước tỉ dân, hai con số trên của Trung Quốc lần lượt là 4,2 và 1,79.

Như một số người đã nhận xét, Ấn Độ đã "có miễn phí, nhưng không chăm sóc y tế".

Một hệ thống y tế hào nhoáng như vậy đương nhiên không thể chịu được tác động dữ dội của đại dịch.

Không có bữa trưa miễn phí trên thế giới - Đây là bài học về chăm sóc y tế miễn phí ở Ấn Độ.

*Theo Sina

  • Bên trong nơi giành giật sự sống cho bệnh nhân Covid-19 ở Ấn Độ
  • Thủ tướng Ấn Độ trả giá vì để đại dịch bùng phát
  • Vân Hồng / Doanh nghiệp & Tiếp Thị

    Nguồn: https://doanhnghieptiepthi.vn/tu-mot-dat-nuoc-co-chinh-sach-y-te-mien-phi-vi-sao-an-do-bi-covid-19-xuyen-thung-chi-trong-choc-lat-161210305103554354.htm