Cristiano Ronaldo và Lionel Messi có lẽ đã quá thừa mứa danh hiệu Quả bóng Vàng. Nhưng với nhiều đồng nghiệp tài năng, đến tận lúc giải nghệ, họ vẫn chưa 1 lần được vinh danh. Dưới đây là 7 cái tên đen đủi như thế.

1. Thierry Henry

Khi Henry chuyển sang chơi ở MLS, cơ hội giành Quả bóng Vàng của anh đã chấm dứt. Nhưng thật đáng ngạc nhiên là suốt thời gian chơi cho Arsenal trước đó, tiền đạo người Pháp cũng bị phớt lờ. Lúc anh mới tới Highbury từ Juventus, ít người biết Henry là ai, nhưng khi anh rời Arsenal để sang Barcelona, Premier League đã mất một trong những cầu thủ giỏi nhất của mình.

Tại Tây Ban Nha, Henry còn kịp giúp Barcelona giành 2 La Liga và 1 Champions League, nhưng tất nhiên, thời kỳ của anh ở Arsenal là huy hoàng nhất. Henry đã ghi 226 bàn trong 369 trận cho Arsenal, đưa Pháo thủ tới 2 chức vô địch Premier League, bao gồm mùa giải bất bại 2003/04. Anh rời Premier League với tư cách chân sút xuất sắc thứ 3 lịch sử giải đấu, chỉ sau Alan Shearer và Andy Cole. Với tuyển Pháp, Henry có mặt trong các đội hình vô địch World Cup 1998 và EURO 2000.

2. Paolo Maldini

Các hậu vệ thường khó giành Quả bóng Vàng, nhưng Paolo Maldini là một trường hợp cá biệt, xứng đáng được tôn vinh với những gì anh đã cống hiến trong sự nghiệp vĩ đại của mình. Maldini chỉ khoác áo duy nhất Milan trong suốt sự nghiệp cầu thủ (1985-2009) và là một trong những hậu vệ xuất sắc nhất trong thế hệ của mình. Maldini từng về sau Stoichkov (nhất) và Roberto Baggio (nhì) vào năm 1994, và 9 năm sau là màn bại trận trước Pavel Nedved (nhất) và Thierry Henry (nhì).

3. Xavi

Cựu tiền vệ của Barcelona đã giành gần như mọi chiếc cúp có thể, bao gồm 2 cúp Nhà Vua, 7 La Liga, 2 FIFA Club World Cup và 3 Champions League. Cùng với ĐT Tây Ban Nha, Xavi có 2 chức vô địch châu Âu 2008 và 2012 cùng World Cup 2010.

Về cá nhân, Xavi được bình chọn là tiền vệ xuất sắc nhất châu Âu năm 2009 bởi UEFA, có mặt trong đội hình xuất sắc nhất EURO 2 lần và đội hình xuất sắc nhất của UEFA 5 năm liên tiếp. Xavi cũng có gần 700 trận cho CLB và 126 trận cho La Roja. Trước khi trở thành HLV Al Sadd (Qatar), Xavi có 3 lần giành Quả bóng Đồng ở các năm 2009, 2010 và 2011.

4. Ferenc Puskas

Chân sút người Hungary là một trong những cầu thủ vĩ đại nhất làng bóng đá thế giới, người từng giành 5 chức vô địch TBN và 3 Cúp C1 trong màu áo Real Madrid ở giai đoạn những năm 50 và đầu 60 thế kỷ trước. Puskas từng ghi 84 bàn sau 85 trận chơi cho ĐTQG, nhưng đành ngậm ngùi về sau Luis Suarez - cầu thủ khoác áo đại kình địch Barcelona trong cuộc đua giành Quả bóng Vàng 1960. Alfredo Di Stefano, đồng đội ở Real của Puskas, đã 2 lần vinh dự nhận giải thưởng danh giá này vào các năm 1957 và 1959.

5. Kenny Dalglish

Dalglish là một trong những cầu thủ xuất sắc nhất bóng đá Scotland. Ông được Liverpool mua từ Celtic vào năm 1977 để thay cho Kevin Keegan - người đã quyết định tới Đức thi đấu cho Hamburg.

Sau thời gian đầu bị nghi ngờ, Dalglish từng bước gây ấn tượng tại Liverpool. Những màn trình diễn ngoài mong đợi của Dalglish đã giúp Liverpool giành 3 chiếc cúp C1/Champions League vào các năm 1978, 1981 và 1984. Bản thân ông từng giành Quả bóng Bạc 1983. Năm đó, cựu danh thủ Michel Platini được vinh danh.
 
6. Andres Iniesta

Cho đến bây giờ vẫn có rất nhiều người cho rằng Iniesta xứng đáng giành QBV 2010 hơn là người đồng đội ở Barca Lionel Messi. Cầu thủ nhỏ con này là một trong những nhân tố quan trong giúp ĐT TBN đăng quang ở World Cup 2010, anh cũng có một mùa bóng cực kỳ ổn định ở Barca, song thật đáng ngạc nhiên lại không cán đích ở vị trí số 1 trong cuộc bầu chọn danh hiệu cá nhân cao quý này. Bây giờ, Iniesta đang chơi những năm tháng cuối tại CLB Vissel Kobe (Nhật Bản).

7. Bobby Moore

Đã chơi cả 6 trận khi ĐT Anh vào tới tứ kết ở Chile năm 1962, Moore đeo băng đội trưởng ĐT Anh trong chiến thắng trên sân nhà 4 năm sau đó. Số 6 này chơi rất ấn tượng, với việc ĐT Anh chỉ để thủng lưới 1 bàn cho tới quả phạt đền của Eusebio ở bán kết trước Bồ Đào Nha. Ở Mexico 1970, ông có pha vào bóng mang tính biểu tượng ngăn chặn Jairzinho của Brazil. Sau trận đấu, ông đã ôm chầm lấy Pele như một cách thể hiện sự ngưỡng mộ. Sau này, Franz Beckenbauer nói về Moore: "Bobby là thần tượng bóng đá của tôi, tôi rất ngưỡng mộ ông ấy, tôi tự hào vì đã từng đối đầu với ông ấy".

Đáng tiếc ở các cuộc bình chọn Quả bóng Vàng từ năm 1962 cho tới 1970, Moore chưa bao giờ lọt vào top 3.