Sau khi hai thanh niên rời đi, người phụ nữ chủ nhà cứ bâng khuâng mãi.

Những người yếu thế trong xã hội như lao động tự do, người vô gia cư, hơn ai hết, thấm thía những ảnh hưởng rõ rệt của đại dịch Covid-19 lên túi tiền của họ. Nhiều người đã mất việc, cạn tiền, mắc kẹt ở các thành phố lớn, loay hoay tìm cách trở về quê hương.

Câu chuyện được tài khoản Lien Huynh, sống tại Hà Nội đã cho thấy một mảnh của câu chuyện buồn kia, qua sự chứng kiến của chị. Chị kể lại, 3 giờ chiều 28/7, khi đang ngồi trong cửa hàng thì thấy một cậu trai tầm 17,18 tuổi thập thò ngó vào. 

"- Cô ơi, cô có còn chút đồ ăn thừa buổi trưa không ạ?

- Có việc gì thế con?

- Dạ, con đói quá, nếu có đồ ăn thừa cô cho con xin bát cơm.

- Cô không có đồ thừa, nếu con đói thì cô nấu mì cho con ăn nhé."

Thằng bé quay đi quay lại ngó nghiêng rồi ấp úng:"Cô ơi, cô có thể nấu cho con hai bát được không ạ? Còn còn một người anh nữa, chúng con đã hơn một tuần nay không có gì ăn".

Ngó ra ngoài không thấy ai, thằng bé chạy ngược lại gọi to:"Anh ơi, có cái ăn rồi...".

Lúc đó mới thấy một cậu thanh niên nhỏ xíu, đi loạng choạng vừa đi tới".

Thương hai anh em, nhưng đang giãn cách xã hội, hạn chế tiếp xúc người lạ, nên chị không mời vào nhà mà bảo hai anh em ngồi ở ngoài đợi. Cậu em ngỏ ý xin chị hãy nấu 3 gói mì cho 2 đứa, vì cả hai đều đói lả. 

Hai thanh niên đói lả người được chủ nhà tốt bụng mời ăn. (Ảnh: Lien Huynh).

Hai thanh niên đói lả người được chủ nhà tốt bụng mời ăn. (Ảnh: Lien Huynh).

Lien Huynh viết: "Mang cái bàn kính và bình nước ra cho hai đứa ngồi chờ, thằng bé em làm một hơi hết bình nước, lại mang bình nữa ra thì thằng anh cũng làm một hơi, như thể hai anh em nó vừa từ sa mạc trở về, vội vàng chạy vào nấu mì rồi mang ra cho hai anh em nó.

Trời ơi, hai đứa nó cảm ơn rối rít rồi ăn ngon lành, loáng cái nồi mì chỉ còn lại nước, mình bảo: Cô nấu mì bằng nước hầm thịt bò, các con húp hết nước cho đỡ phí.

Thằng bé ấp úng: Anh em con không dám húp nước, để lại xin cô thêm hai gói mì nữa bẻ vào, chúng con đói quá".

Nghe vậy, chị thương quá lại chạy vào nấu thêm hai gói mì nữa mang ra cho hai anh em. Qua câu chuyện dông dài với chủ nhà, hai thanh niên kể rằng mình quê ở Hà Trung - Thanh Hóa lên Hà Nội phụ hồ. Anh 21 tuổi, em 15 tuổi, quãng 10 ngày trước công trình xong, hết việc nhưng chủ không thanh toán tiền. Không có tiền về quê, cũng không có tiền ăn, đói lả nên hai người đánh liều đi xin ăn.

Hai anh em tâm sự, họ định rằng ăn xong đi bộ ra quốc lộ, nếu gặp xe thì xin đi nhờ về quê. Kể vậy, nhưng hai người cũng rất tự trọng, nói rằng mình chỉ xin người phụ nữ tốt bụng một bữa ăn để có sức tiếp tục hành trình, chứ không xin chị tiền.

Thương cảm hai thanh niên cỡ tuổi con cháu, chủ nhà đã dúi thêm mấy gói mì, mấy cái khẩu trang và chai nước, dặn dò hai anh em nếu đêm đói thì nhờ ai nấu hoặc bẻ mì ra ăn tạm.

Túi quà nhỏ chị tặng lại hai thanh niên trên đường về quê. (Ảnh: Lien Huynh).

Túi quà nhỏ chị tặng lại hai thanh niên trên đường về quê. (Ảnh: Lien Huynh). 

Nhưng đến khi hai thanh niên đã rời khỏi nhà, nghĩ lại câu chuyện họ kể, chị cứ ân hận mãi. Chị tự hỏi liệu hai người có gặp xe để đi về quê được không, và nếu phải đi bộ về quê thì mấy gói mì có đủ ăn mấy ngày đường không. Chị cũng tiếc rằng lúc đó mình không cho hai anh em vài trăm nghìn tiền lộ phí. 

Câu chuyện trên đã lay động trái tim nhiều người. Dân mạng hy vọng hai thanh niên sẽ tiếp tục được giúp đỡ trên chặng đường về quê."Cơm mẹ nấu bữa ăn bữa bỏ, ra ngoài đời bữa đói bữa no. Thương quá. Cái dở là 2 cu này chắc cũng mới chân ướt chân ráo lên Hà Nội. Chứ như mình, lúc nào cũng có tí tiền phòng thân tầm 1 triệu để nhỡ may có chuyện gì còn dùng được" - một dân mạng cảm thán.

  • CSGT Hà Tĩnh tặng bánh mì, nước uống cho người đi xe máy về quê
  • Công nhân F0, F1 nhận gói hỗ trợ 26.000 tỉ đồng ra sao?
  • Bích Chi / Pháp luật và bạn đọc

    Nguồn: https://phapluatbandoc.giadinh.net.vn/bi-quyt-tien-cong-nhin-doi-1-tuan-hai-thanh-nien-thanh-hoa-danh-bao-go-cua-nha-dan-va-cai-ket-khien-chu-nha-an-han-162212907113022346.htm