Tôi rít một hơi thuốc xuống lồng ngực, rồi nhẹ nhàng phả ra. Làn khói trắng bỗng đưa tôi vào những cảm giác lâng lâng buồn buồn, tự nhiên tôi trầm tư, rồi suy nghĩ. (Nguyễn Đức Hiểu, Bình Dương)

Như mọi khi, 7h kém tôi bắt đầu vào ca, vẫn là một đêm dài 13 tiếng như mọi đêm. Tôi nhìn một vòng quanh xưởng, còn lại chỉ 3 người, mỗi người một góc, một việc riêng, thay vì những lời chào hỏi, cười nói lúc giao ca là tiếng máy móc ù đều tai.

Tôi sờ túi áo lấy cái tai nghe cắm vào điện thoại, bấm đại play rồi vội đưa hai tay vào sát máy sưởi. Bất chợt thấy cảm giác lặng người khi nghe trong máy giọng Tùng Dương ngân nga:

“Đêm... nỗi cô đơn buồn tê tái, sâu trong giá lạnh Còn đâu những ấm áp hôm nào kề bên Chơi vơi một đời, với những mùa đông tuyết trắng xứ người Bỏ lại tiếng ru chiều tàn à ơi…”

Tôi khẽ kéo nhẹ dây áo cho bớt đi chút lạnh giá, liếc mắt ra ngoài trời, tuyết vẫn bay, bay tự do như chẳng vương vấn một chút ưu phiền nào cả, miệng thằng bé lẩm nhẩm:

“Ở trên ấy yên bình sao chẳng ở Bon chen chi, nơi này chốn thị phi Ngẫm mà xem, xuống đây có được gì Hay chỉ trắng lối đi người viễn xứ”.

Mùa đông Gim-hae, Hàn Quốc.

Mùa đông Gim-hae, Hàn Quốc.

Reng reng, thơ thẩn gì, đủ mệt rồi, phải làm đi thôi. À, hôm nay sẽ buồn ngủ lắm đây, lâu lắm mới lại làm hàng dài thế này, tha hồ có thời gian ngồi chơi, mà chơi gì chứ, âm cả gần chục độ, chỉ nguyên cái việc co rúm hai bờ vai lại cũng đủ làm người ta vừa mệt vừa ê ẩm rồi.

“Đường xa tuyết trắng nhẹ rơi, lại một lần nữa người ơi, làm sao để lấp được những cô đơn vơi đầy. Giờ chẳng còn ai sẻ chia, chẳng được cùng ai buồn vui, lạc trong cơn khát yêu thương khi lòng giá băng...”

Kỳ nhỉ, Tùng Dương tính làm thằng bé rung động hay sao, cứ như đang ngồi giống tôi vậy kìa.

Tôi đưa ly cà phê lên, chả được thơm như G7, Nes hay Vina đâu, nhưng hơi ấm nó mang lại là cần thiết, chí ít là giải quyết được cái buồn ở miệng. Sâu hơn một chút thì đó là cảm giác lâng lâng kèm theo một chút đê mê, nhưng sâu nhất có lẽ vẫn là chất cafein giúp tôi thắng được cái lực hấp dẫn của hai mí mắt.

Tôi rít vào một hơi thuốc (thứ chỉ thích khi nhâm nhi ly cà phê hoặc khi có vài ly rượu), nuốt ực một hơi xuống lồng ngực, rồi nhẹ nhàng phả ra. Làn khói trắng bỗng đưa tôi vào những cảm giác lâng lâng buồn buồn, tự nhiên tôi trầm tư, rồi suy nghĩ…

Một goc biển Ul-san, Hàn Quốc.

Một goc biển Ul-san, Hàn Quốc.

Tôi nghĩ đến mục đích sống, sống để làm gì, đang làm những việc này vì điều gì? À, vì tương lai chứ gì nữa. Đây là câu trả lời quá dễ với người khác, nhưng với tôi thì không hề dễ chút nào. Tôi nhớ lại thời kỳ khủng hoảng nhất của mình. Khi đó tôi không có phương hướng, rồi nhớ lại những người đi ngang cuộc đời. Tôi nhận ra lúc trước bản thân tôi từng quên đi việc nhìn và suy nghĩ về những người bạn xung quanh. Tôi nhớ đến ông anh từng viết:

'Như kẻ tìm trầm Dấn mãi bước chân hoang Trái phù du thấp thoáng trên cành'.

Hay:

'Sách vở xếp nhàu áo trắng có còn không Bài toán cuộc đời không còn ba tháng hạ Thời gian đi đếm bằng mùa thay lá Hạt bụi khơi rơi xót gót ngày.

Sỏi đá vặn mình khóc bước chân hoang Em ra đi đất trời chưa xanh cỏ Tiếng lá rơi lăn trầm vụn vỡ…'.

Tôi chợt chững lại không dám nhẩm nốt câu cuối, sợ liệu lúc nó “lui phui về đã một kiếp rong rêu” chưa?

Tôi từng hỏi:

'Một đêm dài qua đi Một ngày mưa lại đến Phía trước kia bờ bến? Mà sao lạnh đôi chân.

Ly khách với tha hương Vẫn bước với con đường Vẫn dõi về phía cuối Hỏi em có xa xăm?'

Dù không nhận được câu trả lời, nhưng tôi vẫn tự an ủi và tự hình dung khi về sẽ không thể là “đã rong rêu” được, sẽ có người chờ tôi.

Người ta vẫn thường nói “thức đêm mới biết đêm dài”. Với ai không biết, chứ với tôi, ngồi đếm từng cái tí tách giữa đêm tĩnh mịch ở xứ người là việc quá bình thường, nói gì chuyện đêm dài với đêm ngắn. Đêm nay cũng vậy thôi, cũng chỉ là một đêm như bao đêm thôi.

Trong lúc buồn và say, tôi hứng lên rồi làm một bài thơ, như thể đó là một bước để chuẩn bị cho sự trở về:

“Tạm biệt nhé những đêm đông lạnh giá Những con đường hun hút lá khô rơi Những dòng sông co mình trong băng đá Để trở về nơi tôi đã sang chiều.

Mười năm rồi dấn mãi bước hoang liêu Chợt mỏi mệt khi nhẹ nhìn chiếc lá Thu qua đông tới có chi đâu mà lạ Chỉ là sao, xác lá cứ rơi đầy.

Mùa đông xứ này lạnh lắm ai ơi Thể xác đóng băng, con tim hóa đá Giá như tạo hóa cho ta phép lạ À, mà thôi cũng chỉ là giá như.

Tạm biệt nhé, giọt mồ hôi nóng hổi Từng giọt rơi mặn đắng trên môi Tạm biệt những giọt máu đào lặng lẽ Một phần giá của một sự đổi trao.

Tạm biệt cả giọt nước lăn trên má Biết đắng cay để biết yếu đuối một mình.

Mai ra sao ta cũng có biết đâu Con đường cứ dài còn ta cứ bước Bàn chân trần chẳng thể nào bước ngược Dỗ dành chân “ngoan, cố gắng bước nào”.

Làm việc với những “người công nghiệp”, tôi nhận ra rằng con người ngày càng trở thành những nô lệ của tiền bạc và thời gian.

Tôi nhớ từng đọc ở đâu đó đại khái “thành công có chăng chỉ là cách nhìn nhận vấn đề của từng người”. Với tôi, thành công đơn giản là hoàn thành mục tiêu đã đề ra. Và bây giờ việc làm nô lệ cho tiền bạc và thời gian vẫn là một việc cần thiết nhất cho tôi.

Nguyễn Đức Hiểu / vnexpress.net