Tuần trước Khang đi cầu ra máu. Anh nghĩ do mình bị trĩ vì ngồi phòng khám một ngày 8 tiếng. 'Thập nhân cửu trĩ' mà, nhưng vợ Khang lại nói nhìn anh xanh xao và tóc rụng khá nhiều.

LTS: 'Nhật ký Blouse trắng' là tuyến bài ghi lại những câu chuyện, cảm xúc, suy tư của những nhân viên y tế, giúp độc giả hiểu hơn về những người ngày đêm tận tuỵ chăm sóc sức khoẻ cho người dân. BBT hân hạnh giới thiệu!

Mấy tháng nay Khang thấy khó ở trong người, mệt mỏi mơ hồ. Anh nghĩ có lẽ do mình làm việc nhiều quá.

Với tổng tất cả lương, thưởng và tiền trực 4 đêm mỗi tháng chưa tới 10 triệu cho một bác sĩ thâm niên 10 năm thì việc anh phải vắt kiệt sức, chạy đôn chạy đáo, mong kiếm thêm để nuôi vợ và hai đứa con, chưa kể đến cha mẹ già dưới quê là điều tất yếu.

Có những buổi chiều kẹt xe anh vẫn phải chạy xe gắn máy khắp Sài Gòn từ quận 2 cho đến Bình Chánh để tới nhà từng bệnh nhân khám và chữa trị.

Tuần trước Khang đi cầu ra máu. Anh lại nghĩ do mình bị trĩ vì ngồi phòng khám một ngày 8 tiếng. 'Thập nhân cửu trĩ' mà, nhưng vợ Khang lại nói nhìn anh xanh xao và tóc rụng khá nhiều. Lúc này anh mới giật mình.

Và hôm nay, tại phòng cấp cứu:

- Trung ơi, cho anh nhập viện đi. Anh bị ung thư đại tràng rồi!

Nay có kết quả giải phẫu bệnh. Mình muốn nói điều gì đó để an ủi để động viên anh, nhưng lời lạc đi đâu mất.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Mình biết giờ phút này đối với anh rất nặng nề và đau đớn. Cũng như gần 2 năm trước ngày mà mình dắt ba đi nội soi và nhận kết quả: nghi ngờ khối u ác tính vùng đại tràng phải góc gan. Đất trời sụp đổ! Đêm nào nằm ngủ canh ba mổ, trông ba vô hoá chất trong bệnh viện mình đều mơ thấy bụng mình có khối u và đi cầu ra máu.

Lúc đó mới thấm thía làm sao câu 'đời người là bể khổ'. Khổ vì mưu sinh, khổ vì bệnh tật, khổ vì tuổi già. Đó là chưa kể phân nửa nỗi khổ còn lại do dục vọng, đố kỵ, tham lam và sân hận. Có nhiều kẻ vì yêu nhầm một người mà đánh mất cả thời thanh xuân. Có nhiều kẻ vì giận hờn một người vài câu nói mà biến trái tim mình thành chật hẹp, tù túng và cay nghiệt....

- Thương hai đứa nhỏ, em à. Không có anh, mai này tụi nó sẽ ra sao?

- Bậy! Ung thư đại tràng là bệnh ung thư không chết sớm được. Anh là bác sĩ anh biết mà. Càng gần miệng, càng gần hậu môn càng ác. Chứ ở đại tràng phải cắt rồi, vô hoá chất sống cũng được nhiều năm lắm. Có người khỏi bệnh hoàn toàn.

- Thiệt hả?

- Dạ thiệt! Ba em bị nên em nghiên cứu kỹ lắm. Cứ bình tâm anh nhé!

Mình thấy anh mỉm cười. Nói thiệt từ lúc vào bệnh viện làm chung tới giờ rất ít thấy anh cười.

Vì lẽ gì mà chúng ta quên mỉm cười? Trong khi cuộc sống có bao nhiêu ngày vui đâu? Có những biến cố tự dưng giờ đó phút đó ập đến không ngờ. Chính vì không ngờ nên chúng ta đâm ra bối rối, trở tay không kịp và lạc lối.

Thật ra, con người - ai thoát khỏi vòng sanh lão bệnh tử? Có những cái chết đến bất ngờ, có những cái chết đến từ từ. Trước sau gì cũng chết. Nhưng chẳng ai dọn mình cho cái chết.

BS Nguyễn Bảo Trung (Công tác tại Bệnh viện Nguyễn Trãi, TP HCM)

BS Nguyễn Bảo Trung (Công tác tại Bệnh viện Nguyễn Trãi, TP HCM)

Chúa vẫn dạy rằng: Các con hãy canh thức! Hãy canh thức bởi vì không biết ngày nào giờ nào Chúa gọi con về.

Hồi nhỏ mỗi khi tham dự Thánh lễ trong nhà thờ, mình hay nghe Cha xướng lên: 'Bình an Thiên Chúa ở cùng anh, chị, em'. Cả cộng đồng đáp lại: 'Và ở cùng Cha'! Lời chúc bình an ấy gần như lặp lại liên tục suốt buổi lễ, từ lúc bắt đầu cho đến lúc kết thúc.

Chẳng ai chúc nhau giàu sang, quyền lực, và danh vọng. Phải chăng người giàu nhất, mạnh mẽ nhất, và thành danh nhất là người đang sống trong sự bình an?

Mình nắm tay anh và nói:

- Bình an Thiên Chúa ở cùng anh!

- Anh cám ơn em. Bối rối quá anh quên mất mình có Chúa trong lòng.

Nhìn chị hộ lý đẩy anh vào khoa đợi mổ, mình tin rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp. Bởi anh là bác sĩ có tấm lòng phúc hậu. Đồng nghiệp hay bệnh nhân gặp anh, ai cũng cảm nhận được.

'Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời! Và bình an dưới thế cho người thiện tâm!' - Đó là lời hứa của cuộc sống, những người có trái tim thiện lương luôn luôn được bình an mỗi bước chân đi trong cuộc đời này!

BS Nguyễn Bảo Trung (Công tác tại Bệnh viện Nguyễn Trãi, TP HCM) / Trí Thức Trẻ