Có những cuộc chia ly mà người ở lại vẫn luôn là người đau lòng nhất...

"Khi tôi viết những dòng này thì anh đã ở nơi nào đó rất xa, nơi không còn đau buồn, cũng không còn hóa chất. Trong suy nghĩ của tôi, căn bệnh ung thư ở đâu đó rất xa chứ không phải trong căn nhà này, trên chiếc giường kia, trên cơ thể anh, chồng của tôi. Nhưng...sự thật vẫn là sự thật!

Chồng tôi cao 1m75, nặng 70kg, còn tôi cao 1m52, nặng 42kg. Nhìn tôi đi cạnh anh như nấm lùn vậy. Nhưng chắc ông trời bù đắp cho sự xấu xí của tôi bằng một người chồng có những thứ tôi thiếu. Chênh nhau 5 tuổi, từ lúc yêu tới lúc cưới vẻn vẹn 1 năm nhưng từ ngày đầu gặp gỡ cho tới bây giờ, tôi vẫn tin ông trời sinh anh ra để dành cho tôi. 

Từ một cuộc gọi nhầm điện thoại, tôi và anh bắt đầu nói chuyện cháy máy, hết pin lại sạc. Hồi đó chưa bùng nổi smart phone, chỉ nghe gọi thông thường thôi. Chúng tôi hẹn nhau đúng ngày 8/3, anh ôm theo 100 bông hồng đỏ tặng tôi. Món quà bất ngờ, sự ân cần dịu dàng của anh làm tôi mê mẩn.

Cứ thế yêu nhau được 1 năm thì cưới, 5 năm thì tôi đón bé con chào đời. Anh làm công trình nay đây mai đó nhưng chưa bao giờ anh về mà vắng tiếng cười trong nhà. Người ta bảo, dân công trình con chợ vợ đường, nhưng tôi tin chồng tôi. Tình yêu là phải có niềm tin chứ! Vì chưa có ai trên đời này chiều tôi như anh cả, tôi khẽ nhăn mặt anh đã biết tôi đau, tôi khẽ ho anh đã mua thuốc sẵn, chưa bao giờ anh để tôi giặt quần áo hay rửa bát mỗi khi về nhà. Người đàn ông như thế này tìm đâu ra? Lương tháng anh chuyển thẳng vào tài khoản cho tôi, anh chỉ giữ lại đủ tiền xăng xe. Tuần anh về 1 lần, anh chưa bao giờ kêu ca dù công trình ăn uống thiếu thốn đủ thứ. Anh chẳng thuốc lá hay rượu chè gì, anh ít khi ốm vặt. Khi tôi sinh anh về chăm tôi 1 tháng rồi gọi và lên để đỡ tôi rất nhiều. 

Đầu năm 2019 anh ốm, những cơn ho kéo dài dai dẳng. Tôi động viên anh đi khám nhưng anh bảo chắc không sao đâu. Uống rồi tiêm kháng sinh suốt mấy tháng liền không khỏi, anh cùng tôi xuống Hà Nội khám. Bác sĩ chuẩn đoán anh bị ung thư phổi giai đoạn 4, các tế bào ung thư đã di căn sang nhiều bộ phận trong cơ thể. 

Tôi và anh khăn gói lên bệnh viện, gửi con cho bà chăm. Rong ruổi cơm cháo viện, anh bắt đầu vào đợt hóa trị đầu tiên. Trước đây tôi từng nghĩ anh mãi mãi là bức tường vững chãi cho tôi dựa vào nhưng tới giờ căn bệnh quái ác lại quật ngã người đàn ông của tôi. Anh nôn mửa không ăn uống được, tóc rụng dần trở nên trọc lốc. Tôi động viên anh cố ăn, đút cho anh từng thìa cháo mà nước mắt rơi theo. Anh còn nói anh không sao, sẽ khỏi. Tôi tìm đủ loại thuốc, ai mách đâu tôi chạy đi tìm vượt mấy trăm km đi mua dù biết chỉ còn 1% hi vọng. Cuối cùng sau 5 tháng điều trị tích cực, bác sĩ gọi tôi ra nói gia đình chuẩn bị tinh thần. Tôi ngã gục.

Anh bảo muốn về nhà với 2 con, tôi đưa anh về. Anh ôm 2 con vào lòng, cả gia đình chúng tôi đều khóc. Đêm mùa đông buốt giá, anh bảo em lại gần đây, để anh làm chỗ dựa cho em lần cuối, anh nợ mẹ con em, nợ em 1 đời. Xin lỗi em! Tôi nắm chặt tay anh, cánh tay anh buông thõng. Kết thúc mọi đau đớn. Với ung thư không phải cái chết là giải thoát hay sao?

Tôi vốn cố mạnh mẽ để anh không lo buồn nhưng giây phút chứng kiến anh ra đi, tôi òa khóc nức nở. Giây phút cuối cùng ấy, anh vẫn còn muốn làm chỗ dựa cho tôi. Đôi lúc tôi nghĩ, phản bội cũng được, ly hôn cũng được nhưng đừng là cách biệt âm dương. Hơn một năm, tôi vẫn phải nói dối con là anh đi công tác. Con gái nhỏ chỉ hỏi tôi: "Bố đi lên trời rồi hả mẹ? Sao bố lâu về thế?". Tôi gắng gượng gồng gánh nuôi con, nhưng đêm về tôi nhặt từng mảnh vụn kỷ niệm dằn vặt bản thân mình. Tôi không biết sống sao nữa. Thà là anh đáng ghét, anh phản bội tôi còn hơn là anh quá tốt để rồi tôi hối hận chính bản thân mình không thể giữ nổi anh. 

Với tôi anh vẫn sống, chỉ là ở một thế giới khác mà thôi."

Còn nỗi đau nào lớn hơn việc đang hạnh phúc bên nhau bỗng nhiên âm dương cách biệt. Người chết là hết nhưng người sống còn mãi đau đớn, dằn vặt như nữ chính của tâm sự gây cảm động đang được nhiều diễn đàn lớn chia sẻ phía trên. 

Đang yêu nhau, bên nhau vui đến thế. Đang được chồng chiều chuộng yêu thương như bà hoàng, cô vợ nhỏ nhắn này có lẽ nằm mơ cũng không tưởng được cuộc đời lại sớm cướp chồng từ tay mình sớm đến vậy. Giá như anh không tốt với cô quá, thậm chí anh ngoại tình, anh phản bội thì cô vẫn còn mạnh mẽ đứng lên được, đằng này vì anh quá tốt, tốt đến mức khi mất anh bầu trời của cô cũng sụp đổ. 

Phía bên dưới bài viết, rất nhiều người đã để lại những bình luận bày tỏ sự đồng cảm với cô vợ trước nỗi đau, an ủi cô hãy mau đứng dậy, hãy mau mạnh mẽ vì trên vai cô vẫn còn rất nhiều trách nhiệm của cả cô lẫn chồng cô để lại:

- Chia tay đau buồn nhưng không phải là kết thúc tất cả! Chia ly mới đáng sợ hơn nhiều! Mong cho mọi người mãi khỏe mạnh bình an!

- Cuộc sống không biết trước điều gì! Phải biết trân trọng những người bên cạnh mình lúc này nhé!

- Chị còn con gái, còn cha mẹ nữa, cố lên nha chị!

- Mình cũng là người đã từng trải qua cảnh ngộ của bạn. Gánh nặng là một chuyện, thứ mài mòn chúng ta vẫn là hạnh phúc, là kỷ niệm trong quá khứ. Đến tận giờ mình vẫn không biết bản thân đã vượt qua khoảng thời gian ấy bằng cách nào. Chỉ biết động viên bạn nỗ lực lên, mình tin là chồng bạn trên trời cũng mong bạn vượt qua và sống hạnh phúc. Vì bạn là nữ hoàng mà anh ấy luôn nâng niu mà!

  • Bé gái 1 tháng tuổi bị bỏ rơi cùng bức tâm thư
  • Xúc động bức thư hiệu trưởng gửi phụ huynh: Con được điểm cao thì đáng mừng, nếu không xin đừng trách mắng
  • Dung / Người Đưa Tin

    Nguồn: https://www.nguoiduatin.vn/docbaovn/tam-thu-cua-mot-nguoi-phu-nu-dang-tu-hoang-hau-bong-tro-thanh-nguoi-dan-ba-goa-chong-gay-xuc-dong-manh-tha-la-anh-phan-boi-con-hon-mai-ra-di-the-nay-tintuc751821